Trong mắt nhiều bậc phụ huynh, “ngoan” là một trong những lời khen quý báu nhất dành cho con trai. Có một đứa trẻ ngoan luôn trở thành niềm tự hào lớn lao của gia đình.
Nhưng liệu cha mẹ có biết không? Đôi khi, áp lực bắt con trở thành “đứa trẻ ngoan” có thể vô tình lấn át cảm xúc và suy nghĩ của chính con, dẫn đến việc cha mẹ không nhận ra.

Ảnh minh họa
Nguy cơ ẩn chứa sau hai chữ “ngoan ngoãn”
Các nghiên cứu tâm lý cho thấy, những đứa trẻ thường xuyên bị yêu cầu phải ngoan ngoãn sẽ dần dần học cách kìm nén cảm xúc và suy nghĩ thật sự của mình.
Nhà tâm lý học nổi tiếng Donald Winnicott đã từng nói: “Một đứa trẻ cần biết rằng những hành vi tự phát của mình có thể tác động đến thế giới. Chỉ khi đó nó mới thực sự cảm thấy mình đang sống”.
Nếu con chỉ mãi bị buộc phải nghe lời, ngoan ngoãn, thì sự phát triển của ý thức cá nhân sẽ bị ngăn cản.
Ví dụ: Minh từ nhỏ luôn là “cậu bé ngoan” trong mắt mọi người. Bố mẹ nói gì Minh cũng làm theo, ở trường thì thầy cô vô cùng yêu quý. Nhưng khi trưởng thành, Minh phát hiện mình rất khó đưa ra quyết định, mỗi lần đứng trước lựa chọn công việc đều hoang mang vì từ bé đã quen nghe theo ý của người khác, không còn khả năng tư duy độc lập hay phân đoán riêng.
Hai mối nguy hại khi ép con trai thành “ngoan”
Thứ nhất: Mất đi sự sáng tạo.
Những cậu bé ngoan thường chỉ tuân theo quy tắc có sẵn, không dám thử cái mới. Trong khi sáng tạo là động lực phát triển của nhân loại. Một đứa trẻ chỉ biết răm rắp vâng lời khó lòng có được những ý tưởng độc đáo. Thực tế, nhiều nhân viên xuất sắc trong các công ty sáng tạo chính là những người đã từng “nghịch ngợm” và dám nghĩ dám làm.
Thứ hai: Hạn chế về năng lực xã hội.
Những bé trai quá ngoan trong giao tiếp thường rụt rè, thiếu sức sống. Các em sẽ rất khó bày tỏ ý kiến, dễ làm mất lòng người khác. Điều đó dẫn đến việc khó khăn trong việc tìm kiếm bạn bè thật sự đồng điệu và dễ bị…
