1. Mua bảo hiểm “theo phong trào” – không hiểu mình cần gì

Khi 35 tuổi, tôi bắt đầu mua nhiều gói bảo hiểm nhân thọ, phòng ngừa cho suy nghĩ “có bảo hiểm thì an tâm”. Tuy nhiên, tôi không dành thời gian đọc kỹ hợp đồng hay phân biệt đâu là sản phẩm cần thiết.
– Mỗi năm tôi chi khoảng 40–50 triệu cho các loại bảo hiểm.
– Sau 5 năm, số tiền đã hơn 200 triệu.
Trong đó, nhiều gói chồng chéo quyền lợi, thậm chí có gói gần như không sử dụng.
Khi cần rút tiền để xoay sở, tôi mới biết giá trị hoàn lãi thấp hơn rất nhiều so với số tiền đã bỏ ra. Đó là bài học cay đắng: bảo hiểm cần, nhưng phải mua đúng, không theo phong trào.
2. Sửa sang nhà cửa liên tục – đẹp mắt nhưng lãng phí
Tôi ở căn hộ chung cư, nhưng cứ 2–3 năm lại đổi nội thất, sửa lại tường, nâng cấp bếp. Mỗi lần sửa sang, chi phí ít thì 50 triệu, nhiều thì lên tới 150 triệu.
– Trung bình 10 năm, tôi chi không dưới 500 triệu cho việc “làm đẹp nhà”.
– Nhưng giá trị thực tế nhận lại không nhiều, vì nhiều đồ vẫn còn dùng tốt.
– Nếu gửi số tiền đó vào tiết kiệm hoặc đầu tư, tôi đã có khoản quỹ hưu trí khá khá.
Tôi nhận ra, tính tham mưu thay đổi theo năm, còn gánh nặng tài chính thì bám chặt lấy mình.
3. Cho con học thêm tràn lan – mong nhiều, kết quả ít
Như bao phụ huynh, tôi muốn con có điều kiện học tập tốt. Vì vậy, tôi đăng ký hàng loạt lớp học thêm: tiếng Anh, đàn, vẽ, bơi… Mỗi tháng, chi phí học thêm của con từ 6–8 triệu đồng.
– 1 năm hết gần 100 triệu.
– 10 năm mất cả tỷ đồng.
– Nhưng thực tế, con chỉ thực sự hứng thú với một, hai môn.
Sự “tham lam” của tôi vô tình biến thành gánh nặng tài chính. Khi nhìn lại, tôi thấy phần lớn số tiền đó đã có thể trở thành nền móng cho quỹ hưu trí.
Bảng minh họa: 3 khoản chi vô ích
| Khoản chi | Chi phí trung bình/năm | Tổng sau 10 năm | Giá trị thực tế nhận lại |
|---|---|---|---|
| Bảo hiểm theo phong trào | 45 triệu | 225 triệu | Quyền lợi chồng chéo, rút ít giá trị |
| Sửa sang nhà cửa liên tục | 50–100 triệu | 500… |
