Bán 20 cây vàng, 2 năm sau người đàn ông bị bẽ bàng: ‘Đời tôi thất bại’
Câu chuyện “đời đòi” của Trương Vĩ Lâm, người đàn ông 60 tuổi ở Thượng Hải (Trung Quốc), đã gây xôn xao dư luận. Theo lẽ thường tình, ai cũng nghĩ đời đòi là giàu lên nhanh chóng, thoát nghèo trong tích tắc, nhưng với ông Trương, sự thật lại hoàn toàn ngược lại.
Hai năm trước, ông Trương quyết định bán 20 cây vàng, rút hết tiền tiết kiệm để mua một căn biệt thự có giá 3 triệu NDT (khoảng 12 tỷ đồng). Ở tuổi 58, ông tin rằng đây là thời điểm an nhàn, tận hưởng cuộc sống sau bao năm vất vả. Nhưng không lâu sau đó, những kế hoạch tưởng chừng như hoàn hảo đã gặp phải sóng gió.

Ảnh minh họa
Năm 20 tuổi, ông Trương rời quê Hà Nam lên Thượng Hải lập nghiệp. Ban đầu chỉ là công nhân, đến năm 33 tuổi, ông cùng vợ hùn tiền, mở một xưởng cơ khí nhỏ. Dù không giàu có, nhưng công việc cùng đem lại nguồn thu đủ ăn đủ mặc, con cái được học hành đàng hoàng. Hai vợ chồng luôn có thói quen tiết kiệm và mua vàng mỗi tháng.
Đến năm 2023, khi thấy giá vàng tăng cao, ông nghe bạn bè khuyên đầu tư bất động sản để “ăn lợi gấp đôi”, ông cùng vợ bàn nhau và quyết định tạm dừng mua vàng để đầu tư căn biệt thự rộng 200m2 ở khu đô thị mới.
“Lúc đó tôi nghĩ mình khôn ngoan lắm, vì ai cũng nói nhà đất ở Thượng Hải chỉ có lên chứ không bao giờ xuống”, ông kể lại. Nhưng chỉ nửa năm sau, cơn ác mộng bắt đầu xuất hiện.
Thị trường bất động sản sụp đổ, giá nhà giảm mạnh không phanh, công việc kinh doanh gặp nhiều khó khăn. Căn biệt thự ông mua với giá 3 triệu NDT, nay bán ra chưa chắc được 2,3 triệu NDT. Cùng lúc đó, đơn hàng từ xưởng cơ khí giảm mạnh, chi phí vận hành tăng, công nhân lần lượt nghỉ việc. Ông Trương cố gắng cầm cự, nhưng dòng tiền càng lúc càng thắt chặt.
Đến cùng, ông Trương đã phải rao bán căn biệt thự.
“Trả nợ xong, tôi thêm chí không còn đủ tiền để mua một căn nhà 70m2 ở Thượng Hải”, ông nói.
Và ông vì không chịu nổi áp lực nợ nần và thất vọng, đã dần về quê sống cùng họ hàng. Một mình ở lại Thượng Hải, ông Trương tự nhủ “phải làm lại từ đầu”. Nhưng ở độ tuổi U60, mọi thứ thực sự chông chênh.

Ảnh minh họa
Ông xin làm bảo vệ, bốc vác, rồi chuyển sang giao hàng. Thế nhưng sau vài tháng, sức khỏe của ông đã đi xuống. Một người bạn thường tình cho ông ít tiền vốn để mua vé số bán. Từ đó, ngày nào ông cũng ngồi ở góc phố gần ga tàu, tay cầm xấp vé số, hy vọng có người ghé mua.
“Ngày nào bán được 100 NDT (khoảng 400 nghìn đồng) là coi như đã ăn. Ban đầu tôi xấu hổ lắm, nhưng dân cũng buộc phải quen thôi. Đời tôi thất bại, nhưng chỉ vì thế mà buông xuôi được” – Ông nói.
Điều khiến ông Trương đau nhất không phải mất tiền, mà là mất niềm tin vào chính mình. Nhưng cũng như vậy mà ông vẫn học được một điều quý giá: Chỉ khi mất hết, con người ta mới biết đau là thứ đáng giá.
“Chỉ biết trách mình dại dột, giờ tôi chỉ mong bán thân đừng ôm đau bệnh tật để thành gánh nặng của người khác” – Ông bộc bạch.
Cuộc đời có những cú trượt không ai ngờ được. Một quyết định vội vàng có thể khiến tất cả đổ bể. Ông Trương bảo giờ mới hiểu vì sao người ta nói “tiền nhiều mà không biết giữ, cũng khác nào cát trôi qua kẽ tay”.
Giờ đây, mỗi sáng ông vẫn đi bộ ra ga tàu, trái tâm bận, ngồi bên góc phố quen thuộc. Dòng người qua lại tấp nập, ít ai biết người đàn ông tóc bạc ấy từng có một thời huy hoàng.
Tôi đến, khi phố đã vắng người, ông thường ngồi tựa lưng vào bức tường loang lở, ngước nhìn những ô cửa sắt đen phía xa. Ở độ tuổi, có thể vẫn có ai đó đang ân cần trong căn biệt thự mà ông từng sở hữu.
Nhưng người quanh khu ga tàu dân quen với hình ảnh người đàn ông tóc bạc, dáng khẳng, luôn chào hỏi lễ phép mỗi khi ai ghé mua vé số. Có người biết hoàn cảnh, thì thành thông cảm, ông hợp cảm, chai nước. Ông luôn cúi đầu cảm ơn, không than vãn, không kể lể.
