Trong nhiều gia đình, việc cha mẹ hy sinh hoàn toàn cho con cái được coi là lẽ đương nhiên. “Miễn sao con được đầy đủ, mình thiết-thời cũng được” có vẻ như điều cao cả, nhưng thực chất có thể khiến cha mẹ và con cái đều chịu áp lực.
Tôi vẫn thường lo lắng cho con, nhưng chưa bao giờ đặt cược tất cả mọi thứ cho con. Bởi tôi tin rằng: một đứa trẻ không chỉ cần vật chất, mà còn cần cha mẹ hạnh phúc, khỏe mạnh và an toàn về tài chính.
“Tất cả cho con” chưa chắc là lựa chọn tốt nhất
Nhiều người sẵn sàng vay nợ để cho con học trường quốc tế, đăng ký đủ loại lớp năng khiếu, hoặc mua những món đồ vật quá khả năng tài chính. Thế nhưng, đổi lại, họ phải sống trong cảnh căng thẳng, thậm chí không có khoản dự phòng cho chính mình. Về lâu dài, điều đó không làm con cái hạnh phúc hơn, mà có thể trở thành gánh nặng khi cha mẹ đến tuổi già thiếu an toàn tài chính.

Ảnh minh họa
Tôi chọn cách khác: cân đối khoản chi cho con ở mức hợp lý, vừa đáp ứng nhu cầu phát triển, vừa không làm gia đình “nghèo khổ”.
Lo cho con nhưng cũng phải lo cho mình
Tôi duy trì hai nguyên tắc. Một, ngân sách cho con luôn được tính toán trong mức giới hạn dòng tiền thực tế, không chi vượt quá khả năng chỉ để “bằng bạn bằng bè”. Hai, song song với điều đó, tôi dành một phần cho quỹ hưu trí, bảo hiểm và tiết kiệm dài hạn cho chính mình.
Điều này không có nghĩa là tôi ít thương con hơn ai khác. Ngược lại, tôi tin rằng việc cha mẹ có sự chuẩn bị cho tuổi già mới là món quà lớn nhất cho con. Không ai muốn con cái trưởng thành phải nai lưng gánh ngược lại gánh nặng tài chính từ cha mẹ.

Ảnh minh họa
Bài học tài chính cho phụ huynh
Trong quản trị tài chính gia đình, sự cân bằng là chìa khóa. Chi cho con là quan trọng, nhưng không phải tất cả. Cha mẹ cần xác định rõ đâu là khoản thiết yếu (giáo dục, sức khỏe), đâu là khoản mang tính hình thức (thương hiệu, sự diện). Bên cạnh đó, việc xây dựng quỹ hưu trí và quỹ dự phòng…

