
42 năm trước, Tổng thống Mỹ Ronald Reagan đã khởi xướng Sáng kiến Phòng thủ Chiến lược (SDI), còn được biết đến với tên gọi “Chiến tranh giữa các vì sao”, đánh dấu sự bắt đầu của cuộc đua toàn cầu nhằm phát triển năng lực đánh chặn tên lửa tầm xa. Khi đó, Mỹ đối mặt với nguy cơ từ các tên lửa đánh đạn đạo xuyên lục địa (ICBM) của Liên Xô.
Cùng lúc đó, Israel cũng bắt đầu hành trình riêng để ứng phó với mối đe dọa từ Iran và các tổ chức vũ trang ở Trung Đông. Họ đã sớm nhận ra những nguy cơ của khu vực, ngay cả trước Chiến tranh Vùng Vịnh năm 1991, khi Iraq phóng tên lửa Scud vào lãnh thổ Israel.
Ý tưởng đánh chặn một vật thể siêu thanh nhỏ bé, đang bay với tốc độ vài km/giây giữa không trung, dường như là điều không tưởng. Tuy nhiên, sau hơn hai thập kỷ phát triển, những điều tưởng chừng chỉ có trong khoa học viễn tưởng đã trở thành hiện thực.
Hệ thống Arrow của Israel (năm 2000), cùng với các hệ thống THAAD, AEGIS BMD trang bị tên lửa đánh chặn SM-3 của Mỹ, cùng với Vòm Sắt (Iron Dome) và David’s Sling đã tạo thành những lớp phòng thủ đa dạng, có khả năng bảo vệ khỏi nhiều loại đạn đạo và vũ khí dẫn đường. Một bước tiến mới đang hình thành là hệ thống phòng thủ: vũ khí năng lượng định hướng – Iron Beam (Tia Sắt).
Bộ Quốc phòng Israel vừa công bố hệ thống Iron Beam, vũ khí laser đánh chặn đầu tiên của nước này, đã chính thức đưa vào hoạt động. Hệ thống này sử dụng chùm tia laser năng lượng cao để làm nóng và tiêu diệt mục tiêu trên không, mà không cần đến đạn hay cơ chế truyền thống.
Trước đó, vào tháng 6, Israel cũng đã thử nghiệm phiên bản thu nhỏ Lite Beam và các hệ thống laser này đã bắn hạ tới 40 thiết bị bay không người lái của lực lượng Hezbollah chỉ trong tháng 10/2024. Đây không chỉ là một cột mốc kỹ thuật mà còn mở ra hướng đi mới cho phòng…

