Hiện tại, tôi cảm thấy như mình không thể sống vì bản thân, chỉ lo lắng cho gia đình mà thôi. Thật sự tôi chưa bao giờ dám chi tiêu cho chính mình. Việc tiết kiệm để mua điện thoại, laptop, xe máy thường khiến tôi phải chật vật. Lúc đi làm lại còn lo gom góp tiền cho con, nuôi con cái, ổn định cuộc sống…
Trong suốt mấy năm qua, tôi lao vào kiếm tiền và tiết kiệm để lo học phí cho con, thuốc thang cho bố mẹ, đôi khi còn phải gồng gánh cả gia đình. Bản thân tôi luôn mặc định mình là bình dân, đi đôi giày 5 năm chưa thay, xách cái túi mua giảm giá ở siêu thị mà vẫn thấy ổn. Tôi cứ nghĩ “mình giản dị thì cũng được, phụ nữ không cần phung phí.” Nhưng càng giản dị, càng tiết kiệm, tôi càng cảm thấy mình xa lạ với chính bản thân.
Hôm nọ đứng trước gương, tôi nhìn thấy làn da mình bắt đầu có nếp nhăn, tóc cũng đã điểm bạc, và vóc dáng thì không còn nhanh nhẹn như thời trẻ nữa. Tôi đã tự hỏi: “Thế nhưng mình sống cho ai nhiều hơn? Con có tương lai, chồng có sự nghiệp, bố mẹ vui lòng. Còn mình thì sao? Mình có bao giờ vui vẻ vì chính mình chưa?”

Ảnh minh họa
Câu trả lời làm tôi hối hận. Thế là tôi quyết định phải tiêu tiền vì mình, cho bản thân mình thôi. Tôi bắt đầu ra tiệm gội đầu, đi spa chăm sóc da mặt, mua sắm quần áo hàng tháng. Nhưng cảm giác vẫn cứ sai sai vì đồ tôi mua hầu hết đều rẻ, chỉ có thương hiệu, giặt vài lần lại hỏng. Lúc ấy mới hiểu đúng là tiền nào của nấy.
Vậy là tôi thay đổi chiến lược, không ham rẻ, ham đồ giảm giá nữa, ưu tiên chất lượng hơn số lượng. Tháng trước, tôi đã chi hơn 55 triệu chỉ để mua quần áo, giày dép và một chiếc túi xách trị giá 25 triệu. Còn hơn chục năm trước tôi mới nghĩ tới việc tiêu tiền để dùng hơn 10 năm, tôi nghĩ mình cũng chẳng có gì là phung phí.
Người ta bảo, phụ nữ 40 phải biết tiêu tiền cho mình. Tôi thấy đúng. Không phải khoe khoang, không phải chạy theo mốt, mà là để nhắc nhở: “Mình vẫn còn giá trị, vẫn còn xứng đáng với những…
