Trong bài viết trên The Conversation, giáo sư Chris Kirkland từ Đại học Curtin (Úc) và nhà vật lý thiên văn Phil Sutton (Đại học Lincoln – Anh) đã phân tích một quá trình tiềm năng liên quan đến việc định hình Trái Đất: Những va chạm với các “cánh tay” của thiên hà Milky Way (Ngân Hà).
Ngân Hà là nơi có Mặt Trời và toàn bộ hành tinh bao quanh nó, bao gồm Trái Đất, đã phát triển trong khoảng 4,6 tỷ năm. Trong thời gian đó, Mặt Trời đã kéo theo các hành tinh xung quanh di chuyển trong không gian.

Mặt Trời đã kéo theo Trái Đất và các hành tinh khác di chuyển quanh Ngân Hà, nhiều lần va chạm với các nhánh xoắn ốc – Ảnh: NASA/JPL-Caltech/R. Hurt
Các nhánh xoắn ốc không phải là những cấu trúc rắn, mà là những vùng “ưu thế giao thông” của thiên hà, nơi các ngôi sao, khí và bụi di chuyển xung quanh địa tâm thiên hà chậm hơn so với các ngôi sao riêng lẻ.
Trong các quan sát thiên văn, các nhà khoa học thường đo mật độ hydro trung tính để xác định những nhánh xoắn ốc này.
Vì hệ Mặt Trời quay quanh tâm thiên hà nhanh hơn các nhánh, nên nó sẽ đi qua chúng khoảng 180–200 triệu năm một lần.
Việc đi qua một nhánh xoắn ốc có thể làm tăng số lượng sao chổi và tiểu hành tinh va chạm với Trái Đất.
Chứng minh điều này được tiết lộ thông qua các tinh thể zircon trong đá cổ đại. Được ví như những “viên nang thời gian”, zircon hình thành trong magma và mang theo dấu ấn hóa học phản ánh thời điểm và cách thức chúng hình thành.
Nghiên cứu mới – vừa được công bố trên tạp chí Physical Review Research – đã so sánh trực tiếp dữ liệu đo đạc đối với zircon với mật độ hydro trung tính phản ánh các nhánh xoắn ốc của thiên hà.
Từ đó, họ chỉ ra rằng các giai đoạn hệ Mặt Trời đi qua các nhánh xoắn ốc sẽ liên quan đến các biến đổi trong sự biến đổi oxy của zircon, cho thấy là một thời kỳ mà Trái Đất bị xáo trộn bởi các vụ va chạm.
Các thiên thạch lao vào chúng ta chủ yếu là vật thể thuộc Đám mây Oort, một vành đai đầy sao chổi và tiểu hành tinh ở rìa Mặt…
