Trận hòa 1-1 với Rio Ave trong buổi ra mắt trên sân Da Luz đã mở đầu không suôn sẻ cho Jose Mourinho tại Benfica.
Một điểm trước Rio Ave (đội bóng đang gặp khó khăn ở nhóm dưới bảng xếp hạng) không khác gì một gáo nước lạnh vào tham vọng vô địch của Benfica. Trên khán đài, người hâm mộ chứng kiến Mourinho tỏ ra giận dữ với VAR khi bàn thắng của Pavlidis bị từ chối vì lỗi của Otamendi.
Nhưng sự bùng nổ quen thuộc đó không thể che lấp thực tế: Mourinho đã ngay lập tức phải đối mặt với sức ép khổng lồ mà ông từng bỏ lại cách đây 25 năm.
Chuyên gia phá dỡ
Mourinho không trở lại Benfica để tìm một công việc an nhàn. Ở tuổi 62, ông hiểu rằng mình chỉ còn ít cơ hội để khẳng định vị thế trong bóng đá đỉnh cao. Nhưng những ngày tháng huy hoàng với Porto, Chelsea, Inter hay Real Madrid vẫn là di sản khó phai mờ.
Hai chức vô địch Champions League (2004, 2010) là minh chứng hùng hồn cho khả năng biến khó khăn thành thành công, biến những đội bóng không mấy được đánh giá cao trở thành những nhà vô địch châu Âu.

Với Benfica, kinh nghiệm ấy là tài sản vô giá. Đội bóng này nhiều năm qua vẫn duy trì vị thế ở Champions League với hai lần vào tứ kết (2022, 2023) và một lần dừng chân ở vòng 1/8 (2024) nhưng vẫn thiếu sức hút để bứt phá. Mourinho từng nổi tiếng là “chuyên gia phá dỡ” của các CLB tầm trung, và Benfica có thể là nơi ông tái hiện phép màu.
Hơn nữa, Benfica là “công xưởng cầu thủ” của châu Âu, liên tục sản sinh ra những viên ngọc quý như Ruben Dias, Darwin Nunez, Joao Felix hay gần đây là Joao Neves. Trong tay Mourinho, nguồn tài năng trẻ dồi dào này có thể kết hợp cùng…

