Hôn nhân của tôi đã trải qua nhiều thăng trầm trong suốt mấy năm qua. Công việc, nỗi lo về tài chính, con cái; chồng tôi ít nói và không thường bộc lộ cảm xúc, nhưng vẫn luôn là hình mẫu người cha trong mắt con trai. Tôi từng nghĩ, anh chỉ chú trọng đến thành tích và điểm số. Thế nhưng, hôm ấy, khi về nhà sớm hơn dự kiến, một cảnh tượng đã khiến tôi bất ngờ.
Tôi mở cửa phòng, thấy chồng và con trai ngồi cạnh nhau. Trên bàn là những tờ giấy kiểm tra toàn điểm kém. Con nhỏ gặm bánh, mặt nhăn nhó, còn chồng tôi thì không hề phàn nàn như mọi lần. Anh nhẹ nhàng nói: “Con à, bố từng đi học rất kém. Nhà ông bà lúc đó rất nghèo và bố không bao giờ có hy vọng vào bảng điểm. Bố từng phải chịu đựng cảm giác chán nản trong suốt 12 năm học nhưng chưa từng thi vào đại học. Dù buồn, nhưng bố quyết tâm không bỏ cuộc, vì bố biết quan trọng không phải điểm số hôm nay, mà là việc con trưởng thành như thế nào sau này”.
Tôi thực sự bất ngờ. Đây là lần đầu tiên tôi nghe chồng nhắc đến quãng đời khó khăn ấy. Ngày yêu nhau, cưới nhau, anh chưa từng chia sẻ. Trong lòng tôi, anh luôn là người đàn ông mạnh mẽ, điểm tựa vững chãi. Tôi không ngờ, có những nỗi đau anh giữ cho riêng mình để dạy con về sự kiên cường.

Ảnh minh họa
Con trai ngẩng lên, nước mắt dài: “Bố có buồn không?”.
Anh xoa đầu con, mỉm cười: “Buồn chứ. Nhưng chính những lần ngã ấy mới giúp bố mạnh mẽ hơn. Và bố muốn con hiểu rằng thất bại không phải là điều đáng sợ, mà đáng sợ nhất là bỏ cuộc”.
Tôi đứng lặng ngoài cửa, lòng nghẹn lại. Suốt nhiều năm qua, tôi cứ lo dạy con phải ngoan, phải giỏi, phải hơn bạn bè. Còn chồng tôi – người ít nói, lại rất khô khan trong cách dạy dỗ, như không cho phép mình hạ mình để mời gọi tình cảm, thực sự chạm tới trái tim của con về việc trưởng thành và những va vấp trong cuộc đời.
Hôm trước, khi con đã ngủ, tôi hỏi anh vì sao chưa bao…

