Phía sau ánh đèn đô thị: Thất nghiệp, 4 người chen chúc trong căn nhà 7m2 và nỗi tự ti trong mắt con trẻ
Tại Sham Shui Po, một trong những khu vực đông đúc nhất ở Hồng Kông, gia đình chị Tam (38 tuổi) đã sống trong một không gian chật hẹp chỉ vỏn vẹn 7m2 suốt ba năm qua. Cuộc sống của họ diễn ra dưới ánh đèn rực rỡ và nhộn nhịp của đô thị, nhưng phía sau tấm màn hào nhoáng đó là những câu chuyện buồn rầu đầy nỗi muộn phiền. Hằng ngày, trong căn phòng chật chội, bốn người đã và đang cố gắng để sống chung, nhưng áp lực và sự chật chội vẫn là những trở ngại lớn trong đời sống của họ.
Không gian sống của chị Tam có thể được mô tả bằng hai từ: chật chội và ngột ngạt. Trong bối cảnh nhiều người vẫn đang tận hưởng những tiện nghi của cuộc sống hiện đại, thì gia đình chị lại phải đối mặt với những khó khăn rất thực. Chị Tam, là người duy nhất có thu nhập trong gia đình, hàng tháng chỉ kiếm được khoảng 2.570 USD (67 triệu đồng) – con số đủ sống ở một nơi như Hồng Kông nhưng lại không đủ để cải thiện chất lượng cuộc sống cho cả gia đình.
Cùng sống trong căn nhà nhỏ xíu, chị Tam, mẹ chồng chị là bà Wang (60 tuổi) và hai cậu cháu trai – cuộc sống của họ không chỉ bị giới hạn bởi diện tích mà còn bị ảnh hưởng bởi nỗi lo lắng, sự bất an về tương lai của trẻ nhỏ trong gia đình.

4 người trong gia đình chị Tam sống chen chúc trong căn hộ hơn 7m2
Mỗi tháng, gia đình chị Tam phải chi ra khoảng 620 USD (hơn 16 triệu đồng) chỉ để thuê cái không gian sống chật hẹp này. Họ không có đủ tiện nghi cơ bản như bếp hay không gian di chuyển, khiến cuộc sống hàng ngày trở nên vô cùng khó khăn. Bà Wang thổn thức với phóng viên từ Think China rằng: “Hồng Kông thật đắt đỏ, đến cuối tháng, nhà tôi chẳng còn lại bao nhiêu.” Những câu nói nặng trĩu lo âu của bà không chỉ là áp lực tài chính, mà còn là sự khắc khoải về tương lai một thế hệ trẻ đang lớn lên trong hoàn cảnh bất cập.
Nỗi lo lắng của bà Wang không phải không có lý do, khi mà những điều kiện sống hiện tại ảnh hưởng lớn đến sự phát triển của hai cậu cháu trai. Chúng thường phải sống trong áp lực học tập và xã hội, đồng thời những ngày ở nhà lại càng trở nên tồi tệ hơn khi không có không gian riêng tư. Cuộc sống trông có vẻ bình thường, nhưng chính không gian hạn chế ấy lại khiến cho những khoảnh khắc sinh hoạt trở nên căng thẳng, đặc biệt là vào những buổi tối.
Có lẽ, câu chuyện của bà Wang và chị Tam không phải là viên ngọc quý giữa lòng Hồng Kông, mà lại là một góc khuất ảm đạm của một tấm gương xã hội đang dần đặt nặng áp lực lên những lớp người nghèo khổ. Việc sống chen chúc trong căn nhà 7m2 không chỉ đơn giản là thử thách về không gian sống mà còn làm gia tăng cảm giác tự ti và mặc cảm trong mắt con trẻ – thứ mà không người làm cha mẹ nào mong muốn cho con cháu mình.
Bi kịch của ông Wong Chi-kong
Không chỉ riêng gia đình chị Tam, mà còn có rất nhiều trường hợp khác cũng rơi vào hoàn cảnh tương tự. Ông Wong Chi-kong (76 tuổi), một trong những cư dân lâu năm của khu vực Mong Kok, cũng sống trong căn nhà chỉ vỏn vẹn 4,6m2. Với lịch sử lâu dài sinh sống ở nơi này, ông Wong đã thấu hiểu thực trạng khắc nghiệt của cuộc sống nghèo khó.
Ông cho biết hàng ngày mình phải nằm nghiêng để ngủ, đồng thời cái nóng oi bức vào mùa hè trở thành một cơn ác mộng khi nhiệt độ trong phòng có thể lên tới 40 độ C. Ông Wong phải dậy sớm để tự làm sạch và ăn uống những món đơn giản như mì gói và rau héo. Thu nhập hằng tháng của ông là khoảng 510 USD, nhưng sau khi trả khoản tiền thuê 320 USD, ông chỉ còn lại chút ít cho cái ăn và thuốc men – đủ để tồn tại, nhưng không thể sống khỏe mạnh.

Ông lão 76 tuổi sống trong căn hộ 4,6m2 từ những năm 1980
Những căn nhà chật hẹp như của ông Wong không chỉ mang tính vật chất mà còn là nhân tố ảnh hưởng lớn đến tinh thần và tâm lý. Một con người đã từng là thợ sửa xe, nhưng giờ đây lại phải sống trong cảnh tồi tệ như vậy, ông Wong chắc hẳn không khỏi cảm thấy tự ti và ngại ngùng khi nhìn vào mắt những người xung quanh.
Không dám khám sức khỏe, không dám đi khám bệnh bởi sợ chi phí phát sinh, ông Wong luôn phải sống trong sự lo lắng. “Tôi không thể mua được máy phun sương để làm dịu không khí trong phòng vì hoá đơn điện đắt đỏ”, ông tâm sự. Cảm giác tù túng, chật chội và không có tình yêu thương của có khiến ông càng trở nên cô đơn hơn bao giờ hết. Hình ảnh bà Wang và ông Wong chỉ là một phần nhỏ trong bức tranh lớn về những cư dân nghèo khổ trong lòng đô thị hào nhoáng mà mọi người thường thấy qua bề nổi.
Cuộc sống cạnh tranh không nơi nương tựa
Đời sống của cư dân Hồng Kông đang bị thách thức nghiêm trọng bởi áp lực về chi phí sinh hoạt tăng cao. Những căn hộ siêu nhỏ không chỉ xuất phát từ việc người dân cần một chốn dung thân, mà còn là hệ quả của nền kinh tế thị trường tự do, nơi nhu cầu về nhà ở tăng cao trong khi nguồn cung không đủ. Những số liệu thống kê từ Society for Community Organisation cho thấy tình trạng căn hộ “chuồng chim” đã trở thành một hiện tượng phổ biến, là hiện thân cho một xã hội đang phải chịu đựng những biến động lớn.
Các căn hộ này thường có hình dạng kỳ quái và thường được xây trên mái với thiết kế không có cửa sổ, với giá thuê lên tới 1.500 USD – thấp hơn nhiều so với mức trung bình nhưng vẫn là gánh nặng cho những người có thu nhập trung bình. Càng ngày, vấn đề tự ti và bất công xã hội càng trở nên đáng lo ngại khi những người dân nơi đây không có chỗ đứng trong cuộc sống. Những người như chị Tam và ông Wong chỉ là hai trong số vô vàn câu chuyện đau lòng giữa bối cảnh đô đô thị hiện đại nhưng ẩn chứa nhiều vấn đề xã hội lớn.

Người phụ nữ trên vào căn hộ được gia cố bằng băng dính để chống bão Ragasa
Trong tâm trí của họ, nỗi lo lắng về tương lai, về sự nghèo khó, về việc liệu có thể có được một căn hộ để sống một cách đàng hoàng không chỉ là một giấc mơ mà còn là một mục tiêu bất khả thi. Không chỉ sống giữa những bức tường bê tông, mà gia đình này đã sống trong nỗi lo lắng, sự lo âu, và không biết tương lai sẽ ra sao.
Giải pháp nào cho những “nhà quan tài”?
Tình hình tại Hồng Kông đang thực sự trở nên ngột ngạt cho những người dân có thu nhập thấp. Vào tháng 9 vừa qua, chính quyền Hồng Kông đã bắt đầu thực hiện một số sáng kiến như Phòng Sinh hoạt cộng đồng để giảm bớt áp lực lên những cư dân nghèo khổ. Tuy nhiên, nhiều người như ông Wong vẫn không lạc quan về tương lai.
Ông Wong chia sẻ: “Tôi đã đăng ký vào nhà ở công cộng, nhưng danh sách chờ đã mất hơn 5 năm.” Những con số đó phản ánh phần nào sự khan hiếm về nhà ở tại Hồng Kông và thực trạng khó khăn khi phải tìm một nơi dung thân.
Bên cạnh những nỗ lực từ chính quyền, gia đình chị Tam và ông Wong cũng đang mong chờ một cuộc sống tốt đẹp hơn. Họ hy vọng rằng với sự chú ý của cộng đồng và chính phủ, những “nhà quan tài” sẽ không còn là thực tế u ám mà chúng ta phải sống chung.
Phía sau ánh đèn đô thị: Thất nghiệp, 4 người chen chúc trong căn nhà 7m2 và nỗi tự ti trong mắt con trẻ là những nội dung thâm thúy mà chúng ta cần nhìn nhận. Chúng ta không chỉ cần cảm thông với những số phận này, mà còn cần phải hành động – để từng ánh đèn đô thị không còn là biểu tượng cho sự giàu có mà là sắc thái của một xã hội bình đẳng, nơi mà mọi người đều có quyền được sống trong những căn nhà xứng đáng.
Nguồn: Kênh 14
