Mưa Đỏ là bộ phim được chuyển thể từ tiểu thuyết cùng tên của nhà văn Chu Lai. Với nề nếp của một tác phẩm văn học, phim Mùa Đông chứa đựng rất nhiều chi tiết nhỏ nhưng ẩn giấu sự tinh tế, buộc khán giả phải chăm chú để lý giải. Từ chiếc khăn, bó hoa thổ cúng, con chim nhỏ,… tất cả đều mang ý nghĩa riêng biệt. Một chi tiết nhỏ nhưng không thể bỏ qua, đó chính là hỏa châu – còn gọi là pháo sáng.
Trong không khí chiến tranh, hình ảnh của hỏa châu thường xuất hiện như những ngọn lửa mà quân đội bắn lên bầu trời ban đêm. Mục đích của hỏa châu là chiếu sáng chiến trường, phát hiện vị trí địch và điều chỉnh hoả lực. Khi được thả lên trời, hỏa châu sẽ bung ra, phát sáng rực rỡ, chiếu sáng một vùng lớn. Thành cổ trong những ngày đêm đẫm máu, hỏa châu như thế đã biến bầu trời Quảng Trị thành “ban ngày giữa đêm tối”.
Tuy nhiên, trong Mùa Đông, hỏa châu không chỉ được sử dụng đơn thuần để soi sáng chiến trường, mà còn trở thành biểu tượng thông qua mỗi lần hỏa châu sáng lên, một người trong tiểu đoàn lại ngã xuống. Hỏa châu lúc này không còn chỉ là công cụ chiếu sáng mà trở thành tín hiệu báo tử, kiểu như “tánh mạng” của những người lính đã hy sinh. Trong sự lặp lại tàn nhẫn của chiến trường, hỏa châu đã gợi sự nuối tiếc, dư vị đau lòng khi chiến tranh không ngừng nuốt chửng những người lính tràn đầy khát vọng hòa bình.
Hỏa châu cùng với những chi tiết khác trong phim Mùa Đông không chỉ tạo nên một bức tranh thể giác mà còn phản ánh sự sâu lắng, kỷ lưỡng trong cách kể câu chuyện. Mỗi chi tiết tinh tế đều chứa đựng nguyên ý niệm gốc, bước khán giả phải ngẫm nghĩ, suy luận và thấm thía sự thật sau nó nhiều ngày sau khi xem phim. Mùa Đông không phải là phim xem một lần và quên, mà là bức tranh tinh tế vào lòng khán giả, buộc họ phải dành thời gian để hiểu rõ về nó.


