Tôi sống cùng một người hàng xóm có một cậu con trai học lớp 2. Hằng ngày, tiếng quát mắng của ông bố luôn vang vọng qua tường chung. Lần thì trách móc con về việc học, lúc lại bới móc chuyện ăn uống của cậu bé. Choáng ngợp giữa biển tiếng quát tháo, tôi từng nghĩ rằng cậu bé đã quá quen với việc bị trách móc, đến nỗi tâm lý cậu như được “chếng nén” và trở nên chai sạn.
Nhưng vào một chiều nọ, khi tôi đang từ tốt trong bếp, một tiếng động “rầm” bên nhà hàng xóm khiến tôi giật mình. Từ cửa nhà, tôi thấy cậu bé đã ném một cái lọ hoa xuống đất, đứng gào khóc giữa nhà: “Nếu bố ghét tôi, thì tại sao lại có tôi?”
Sau lời thốt ra của cậu bé, tôi nhận ra một vấn đề lớn mà không chỉ riêng bố mẹ cậu bé mà rất nhiều cha mẹ khác đang mắc phải. Cha mẹ yêu con, tuy nhưng cách họ thể hiện tình yêu ấy lại đi ngược với cảm nhận của con cái. Bố mẹ quên mất rằng, tình yêu không chỉ hãng tiền hay những bữa ăn ngon, mà là sự quan tâm, lắng nghe và thấu hiểu con cái ở mỗi hành động, lời nói của mình. Khi không cảm nhận được tình yêu ấy qua hành động, lời nói, trẻ em sẽ cảm thấy bị bỏ rơi, mặc dù bản thân họ đang sống cùng cha mẹ trong một mái nhà.
Phim “Sex Education” trên Netflix đã đưa ra một câu nói đáng suy ngẫm về vấn đề này: “Tôi không biết chúng ta hiểu bao nhiêu về tình yêu. Chúng ta chỉ biết rằng chúng ta đang cảm nhận nó khi nào chúng ta cảm nhận.”
Trải qua những tình huống tại gia đình hàng xóm, tôi đã rút ra một bài học quí giá cho bản thân và cũng như những ai là cha mẹ: Tình yêu với con cái không chỉ là âu yếm, chăm sóc, mà còn là sự lắng nghe, kiên nhẫn và dịu dàng trong từng hành động, lời nói.


